Chuyện nàng Huyền

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2019

Một chút biến thái
tháng 7 15, 20190 Comments
         Tôi có một sở thích rất kì. Không ai biết trừ tui. Lúc nào cũng phải lén lén lút lút để làm hết. Sở thích đó là đọc truyện H. Nói cũng lạ. Con đường đưa tôi tới truyện H chính là ngôn tình.

         Nhớ lại chút, lần đầu đọc ngôn tình là quyển Mãi mãi là bao xa. Quyển đó thật sự rất hay, rất ấn tượng và đã đưa tôi vào bùn lầy truyện ngôn tình. Trong quyển này có vài cảnh H. Thật sự lúc đó mặt đỏ kè, chỉ muốn lướt nhanh qua đoạn "ấy ấy" (mà thiệt ra tui vẫn đọc hết đó). Dần thêm vài bộ nữa thì mặt không đỏ, tim không đập mà đọc hết và đọc kĩ các đoạn nhạy cảm. Kiểu như là một khi đã có thì phải nặng, không thì đừng có, bởi nếu nhẹ quá sẽ khiến tui khó chịu :(.
         Cái này bắt đầu năm tui học lớp 7. Giờ lớp 11 rồi. Thật ra không phải lúc nào cũng đọc, 1 năm thì đọc khoảng 2-3 bộ cho vui thôi. Mà mỗi lần rờ vô là bị lún sâu. Không đọc hết thì không làm cứ việc gì :< (có khùng không chứ). Đôi khi tui thật sự ghét bản thân sao lại xa vào bùn lầy thế này chứ. Bởi như đã nói, đã đọc phải đọc cho tới bến, thế là các chuyện khác bị tui gạt sang một bên, dồn thành cục và sau thì chạy deadline sấp mặt.
          Cũng nhờ cái này mà kiến thức chuyện "ấy" của tui rất phong phú nha. Nhưng mà tui không bao giờ thể hiện ra ngoài. Mấy đứa bạn tui lúc nào cũng nghĩ tui là đứa hiền dịu, ngây thơ và rất trong sáng. Ừm, 2 ý đầu thì đúng nhưng ý cuối thì sai quá sai. Làm thế nào mà một con nhỏ đam mê truyện H lại trong sáng được chớ? Mà tui cũng nhác phá bỏ cái hình tượng ấy nên cứ để đó vậy.

Reading Time:
Lời nói đầu
tháng 7 15, 20190 Comments
         Đúng vào lúc 1h00 ngày 16/07/2019, tôi đã quyết định viết blog. Thế là sáng sớm tôi đã bắt tay ngay vào lớp (thật ra ngay lúc có ý nghĩ tôi đã bật dậny làm nhưng vì không có wifi nên đành thôi :<)

         Lí do lập blog này thật sự rất đơn giản. Tôi LƯỜI. Nghe lạ phải không? Lười thì tại sao lại đi viết blog? Thật ra là như thế này: Lúc bấy giờ tôi đang bắt tay vào làm dự án thi KHKT. Nghe ngầu vậy thôi chớ tui toàn phụ thuộc vào partner thôi à :'<. Anh ý bảo tôi học các thứ liên quan. Ừm thì tui cũng nghe lời học hành rất chăm chỉ... nhưng chỉ trong khoảng thời gian đầu. Thời gian gần đây tui thật sự rất lười, kế hoạch tự lập ra không theo được, nói đúng hơn là theo được 1/3 thời gian biểu đề ra. Tui tự nhận thức được tui đang rất lười nhưng không tài nào dứt được. Tui nằm suy nghĩ mãi thì quyết định lập blog để viết lại tất cả suy nghĩ cũng như hoạt động thời gian lúc này, để khi nào mất động lực trở nên lười nhát, thì tui lại đọc lại các bài viết để tự cổ vũ bản thân mình.
          Tui có cái bệnh ngại chia sẻ. Cụ thể là tui rất thích nghe tâm sự của người ta nhưng không tài nào kể chuyện của mình cho bất cứ ai biết (kể cả những người bạn thân). Thì cũng vì cái bệnh này mà tui không thể thật sự thân thiết với bất kì ai, tui không đem lại cảm giác an toàn cho họ. Họ kể tui rất nhiều chuyện từ chuyện nhà, chuyện tình cảm hay chuyện học hành, nhưng những gì tui đáp lại là các câu trả lời bâng quơ, và không hề dính xíu nào về chuyện bản thân. Bởi vậy blog này được lập ra để tui mở lòng mình, kể cho bạn nghe về tâm sự của tôi (dù tôi biết sẽ chẳng một ai đoái hoài tới cái blog này)
         Tạm thời là vậy. Nếu ai vô tình đọc được blog này, đừng đi kể ai nha :"> và nếu bạn thấy câu chuyện của tui hợp với bạn, thì tại sao chúng mình không làm quen? Thông tin liên hệ tui đều để trên blog. Cảm ơn bạn đã quan tâm.

Reading Time:

@way2themes